|
lời Thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn
Rôma: “Vui với người vui và khóc với người khóc” (Rm 12:15),
Vui
với người vui là điều dĩ nhiên và dễ rồi. Nhưng buồn hay khóc với người buồn
thì cũng dễ chứ có sao đâu. Mới đầu tôi cũng không quan tâm đến việc Kinh Thánh
nói gì, tại sao lại vui trước rồi mới đến buồn sau. Nhưng để tâm suy nghĩ, và
dành ít phút thinh lặng trước Đấng chịu đóng đinh, tôi mới nhận ra Thánh Kinh
không đơn giản chỉ nói vậy, nhưng thật là thâm thúy, thật là ứng dụng, và
thực hành không riêng trong lãnh vực tâm linh, mà ngay còn cả ở lãnh vực tâm
lý và xã hội nữa. Tóm lại, tôi phải học để vui với người vui, và sau đó là
học để biết xoa dịu, chia sẻ với người buồn, người gặp đau khổ cũng như thử
thách.
Vui
cùng người vui:
Một
người sau nhiều năm học hành vất vả, hao tốn tiền của, tâm sức thi được bằng
hành nghề dĩ nhiên là vui, và tôi phải vui lây. Một người sau bao công sức,
vất vả, dành dụm nay mua được căn nhà mới, tôi phải chung vui là lẽ thường
tình. Như vậy vui với người vui thì không có gì khó. Có gì mà cần phải học
hỏi.
Nhưng
thật ra không phải vậy. Vui với người vui quả là khó. Cái khó không phải là
nở một nụ cười xã giao, không phải là nói một lời chúc mừng, hoặc tặng người
đó một món quà kỷ niệm. Thí dụ, một cây cảnh trong ngày ăn tân gia, hoặc mời
người đó một bữa cơm chiều tại một nhà hàng sang trọng gọi là mừng cho bạn
vừa qua thời kỳ học hành vất vả. Cái khó là ở chỗ tận trong thâm tôi, tôi có
chấp nhận và bằng lòng với sự may mắn, với điều tốt lành mà người bạn đó đạt
được hay không? Tôi có nghĩ rằng không những người đó may mắn hơn tôi mà còn
giỏi giang và có khả năng hơn tôi không? Với tâm lý thường tình thì việc chấp
nhận này không hề dễ. Người bạn vừa đỗ bằng hành nghề tâm sự, khi em thông
báo tin vui này với bạn bè thì một số “không tin”, một số lại nói, mày chỉ là
ăn may thôi! Còn người có ngôi nhà mới thì những người bạn gọi là thân nhất,
trong đó vài người tỏ ra hoài nghi, một vài người thì không nói gì?
Sở
dĩ có hiện tượng làm thinh hoặc hoài nghi như vậy là vì tự thâm tâm ai đó
không chấp nhận sự thua thiệt, kém may mắn của mình, không vui khi thấy người
khác hơn mình. Đây là một lối diễn tả của thái độ thiếu khiêm tốn và ghen tỵ.
Mà vì mang tâm tình ghen tỵ nên không vui, và không thể vui một cách bác ái,
đúng nghĩa. Điều này cũng chính Thánh Phaolô đã diễn tả ngay sau khi khuyên
ta biết vui với người vui: “… đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì
hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan” (12:16). Căn bản của hạnh phúc,
của niềm vui chân thật là ở đó. Tâm lý sống bình an với người khác cũng là ở
đó. Tóm lại, để vui với người vui ta cần phải làm hai điều: Chấp nhận sự thật
là người nào đó may mắn hơn mình, tài khéo hơn mình, và loại bỏ tính tự ty
mỗi khi có ai đó hơn mình. Nói một cách thực tế, đó là phải hủy cái tôi “tự
cao tự đại,” mà phải trau dồi tìm lại cái bản ngã đích thực của mình trong
tất cả sự yếu đuối và rất thật của nó. Rồi phải yêu những cái thuộc về chính
mình. Chỉ có thế, khi ta chung vui, hoặc chia vui với ai, ta mới không cảm
thấy một cái gì thua thiệt, không cảm thấy tự ái và ghen tỵ. Và sự chung vui
ấy của ta mới phát xuất tự cõi lòng yêu mến, kính trọng, mừng cho người đó.
Khóc
cùng kẻ khóc:
Đây
cũng là một sự chia sẻ đòi hỏi phải thật lòng. Khi một người khác gặp điều gì
xui xẻo, tự nhiên ai cũng thấy mình được may mắn, được chúc phúc hơn nạn nhân
đang phải đối diện với những thử thách hoặc đau khổ ấy. Nhưng cốt lõi tình
cảm ta lúc đó như thế nào? Và ta nhìn nhận sự may mắn ấy như thế nào, cũng
như nhìn những điều kém may mắn của người khác như thế nào? Dư luận vẫn đồn
đãi là những số tiền khổng lồ gửi về giúp cho những nạn nhân bão lụt, thiên
tai ở Việt Nam đa số chui vào túi những quan chức tham ô, mặc dù trên truyền
thanh, truyền hình, báo chí họ vẫn kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng xã hội
nhân danh tình thương, nhân danh những nạn nhân bất hạnh, đáng thương. Người
đời gọi đó là những giọt nước mắt cá sấu, và những bộ mặt giả nhân, giả
nghĩa.
Thông
cảm được sự mất mát, đớn đau, kém may mắn của người khác là một một kinh
nghiệm thực hành mà chỉ có thể rút ra từ những khó khăn của chính mình, từ
một trái tim nhân ái, tấm lòng vị tha. Chia sẻ những mất mát, đớn đau của anh
em mình một cách thực lòng là những chia sẻ mà theo thánh Têrêsa Calcutta,
khiến cho con tim rỉ máu!
Vui
với người vui, khóc với người khóc:
Bản
tính con người với cái thói yêu cái
tôi của mình mà không yêu chính mình, trọng cái tôi của mình mà không trọng chính mình. Từ quan niệm
phiến diện và chủ quan ấy, con người thường có khuynh hướng đề cao mình, tự
cao, tự đại về chính mình, vì thế chấp nhận ai đó hơn hoặc bằng mình là một
điều khó. Ngược lại, khi so sánh với những bất hạnh, những buồn phiền của
người khác là điều mà thường tình con người tự nhiên luôn luôn thích thú và
có thể làm được.
Tóm
lại, dù vui hay buồn, dù chung vui hay sẻ buồn, để thực hiện được điều này,
đòi hỏi ta phải có cái nhìn công bằng về mình và với người khác. Một tư tưởng
mà theo thánh Phaolô không được “tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn
mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan” (12:16). Tư tưởng ấy mới nghe xem ra
dễ dàng, nhưng đi vào thực hành là một điều hết sức khó khăn. Tuy nhiên, chỉ
khi làm được điều ấy thì niềm vui hay nỗi buồn khi ta chia sẻ với người khác
mới chính là những chia sẻ phát xuất tự con tim, và làm cho người nghe cảm
thấy sung sướng, khích lệ và an ủi.
|
||
|
|
Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017
Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017
Tin Mừng : Lc 11, 15-26
“Nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.”
Tin mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.
Bấy giờ, Đức Giê-su trừ một tên quỷ, nhưng có mấy người lại bảo : “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.” Kẻ khác lại muốn thử Người, nên đã đòi Người một dấu lạ từ trời. Nhưng Người biết tư tưởng của họ, nên nói : “Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia. Nếu Xa-tan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được ? … bởi lẽ các ông nói tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ. Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ông dựa thế ai mà trừ ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông. Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông. Khi một người mạnh được vũ trang đầy đủ canh giữ lâu đài của mình, thì của cải người ấy được an toàn. Nhưng nếu có người mạnh thế hơn đột nhập và thắng được người ấy, thì sẽ tước lấy vũ khí mà người ấy vẫn tin tưởng và sẽ đem phân phát những gì đã lấy được.
“Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán.
“Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi. Mà vì tìm không ra, nó nói : ‘Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ đi.’ Khi đến nơi, nó thấy nhà được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi. Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc tình trạng người ấy lại còn tệ hơn trước.”
Đó là Lời Chúa.
“Nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.”
Tin mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.
Bấy giờ, Đức Giê-su trừ một tên quỷ, nhưng có mấy người lại bảo : “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.” Kẻ khác lại muốn thử Người, nên đã đòi Người một dấu lạ từ trời. Nhưng Người biết tư tưởng của họ, nên nói : “Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia. Nếu Xa-tan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được ? … bởi lẽ các ông nói tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ. Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ông dựa thế ai mà trừ ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông. Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông. Khi một người mạnh được vũ trang đầy đủ canh giữ lâu đài của mình, thì của cải người ấy được an toàn. Nhưng nếu có người mạnh thế hơn đột nhập và thắng được người ấy, thì sẽ tước lấy vũ khí mà người ấy vẫn tin tưởng và sẽ đem phân phát những gì đã lấy được.
“Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán.
“Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi. Mà vì tìm không ra, nó nói : ‘Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ đi.’ Khi đến nơi, nó thấy nhà được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi. Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc tình trạng người ấy lại còn tệ hơn trước.”
Đó là Lời Chúa.
Cầu nguyện: Lạy
Chúa,chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con hồng ân đức tin qua truyền thống
của Hội Thánh và gia đình.Xin Chúa cho các gia đình và những cộng đoàn Công
giáo trở nên mảnh đất màu mỡ để hạt giống đức tin do Chúa tặng ban nẩy mầm,đâm
hoa ,kết trái trong đời sống hằng ngày
Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017
Hãy đi và làm như vậy Lời Chúa: Lc 10, 25-37 (Ngày 9.10.2017 – Thứ hai Tuần 27 Thường niên năm A)
Hãy
đi và làm như vậy
(Ngày 9.10.2017 – Thứ hai Tuần 27 Thường niên năm A)
Lời Chúa:
Lc 10, 25-37
Khi ấy, có người thông luật kia đứng lên hỏi Ðức Giêsu để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?” Ông ấy thưa: “Ngươi hãy yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi và người thân cận như chính mình.” Ðức Giêsu bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”
Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Ðức Giêsu rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi?” Ðức Giêsu đáp: “Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samaria kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiều, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác”. Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Ðức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” Đó là lời Chúa.
Khi ấy, có người thông luật kia đứng lên hỏi Ðức Giêsu để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?” Ông ấy thưa: “Ngươi hãy yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi và người thân cận như chính mình.” Ðức Giêsu bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”
Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Ðức Giêsu rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi?” Ðức Giêsu đáp: “Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samaria kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiều, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác”. Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Ðức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” Đó là lời Chúa.
Suy niệm:
Trong Tin Mừng Mátthêu và Máccô (Mt 22, 36; Mc 12, 28) vị luật sĩ đặt câu hỏi về điều răn nào là điều răn lớn nhất. Còn theo Tin Mừng Luca, vị này lại hỏi Đức Giêsu về việc phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp (c. 25). Đức Giêsu nghĩ rằng câu trả lời đã có trong sách Luật, nên Ngài hỏi lại ông. Ông này đã trích sách Đệ Nhị Luật 6,5 và sách Lêvi 19,18 để trả lời. Động từ yêu mến diễn tả thái độ đối với Thiên Chúa và người thân cận: “Hãy yêu mến Thiên Chúa với tất cả trái tim con, với tất cả linh hồn con, với tất cả sức lực con và với tất cả trí khôn con, và người thân cận như chính mình” (c. 27). Đức Giêsu khen ông trả lời đúng và khích lệ ông (c. 28). Như thế giữa Ngài và vị thầy Do thái giáo đã có sự nhất trí nào đó. Tình yêu không phải là một đòi hỏi mới của Kitô giáo, nhưng tình yêu đã là điều cốt yếu của Do thái giáo từ xưa. Vấn đề là phải yêu Thiên Chúa với tất cả trái tim, linh hồn, sức lực và trí khôn. Từ tất cả được lặp lại bốn lần để nói lên một đòi hỏi tận căn, trọn vẹn.
Nhưng Đức Giêsu còn phải trả lời câu hỏi: “Ai là người thân cận của tôi ?” Ngài đã trả lời bằng một dụ ngôn nổi tiếng, qua đó ngài mở rộng quan niệm truyền thống về người thân cận. Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô. Anh phải vượt qua đoạn đường dài gần 25 cây số. Đoạn đường này thời bấy giờ có nhiều trộm cướp. Anh đã bị bọn cướp trấn lột, đánh nhừ tử và đặt nằm đó nửa sống nửa chết. Nhìn vào tình cảnh bi đát của anh, có ai muốn thương giúp anh không? Có ba người đi qua chỗ anh nằm, một là thầy tư tế, hai là thầy Lêvi. Cả hai đều phản ứng như nhau: thấy và tránh qua bên kia mà đi (cc. 31-32). Chúng ta không rõ tại sao họ làm thế. Có thể vị tư tế sợ mình bị ô nhơ qua việc đụng chạm đến xác chết, vì sách Lêvi (21, 1-3) cấm không được làm thế, trừ phi là xác bà con gần.
Một người Samari là nhân vật thứ ba đi ngang qua nạn nhân. Hầu chắc nạn nhân này là một người Do Thái, vì không có chi tiết nào cho thấy anh ta là dân ngoại cả. Giữa dân Do Thái và dân Samari vốn có mối hiềm thù từ lâu. Người Samari này cũng thấy nạn nhân như hai người trước, nhưng đó không phải là cái nhìn lạnh lùng, vô cảm. Anh thấy bằng trái tim mình, vì thế anh chạnh lòng thương (c. 33). điều mà hai người trước không có. Chính sự thúc đẩy của trái tim đã khiến anh làm một loạt hành động cụ thể: lấy dầu và rượu đổ lên vết thương, băng bó, đặt nạn nhân trên lưng lừa, đưa về quán trọ săn sóc, ở lại quán trọ nguyên ngày hôm ấy, trả tiền cho chủ quán và hứa sẽ trở lại trả thêm nếu cần (cc. 34-35). Lòng thương xót thật sự khiến anh chấp nhận mất công, mất của, mất giờ, và có thể mất mạng nữa, vì có thể tên cướp vẫn còn núp đâu đây.
Khi giúp cho kẻ lâm nạn, dù biết đó là một người Do Thái kẻ thù của mình, người Samari đã làm một phép lạ lớn. Đó là biến mình trở thành người thân cận với anh ấy, và biến anh ấy, kẻ thù của mình, trở thành người thân cận với mình. Đây là phép lạ của tình thương phá vỡ và vượt qua mọi biên giới của chủng tộc, tôn giáo và nhất là vượt qua những thù oán lâu đời. Để trả lời câu hỏi của vị luật sĩ: ai là người thân cận của tôi ? Đức Giêsu đặt câu hỏi ngược lại cho vị này: “Theo ông, trong ba người, ai đã trở nên người thân cận với kẻ bị nạn ?” (c. 36). Câu hỏi quá dễ, nhưng hàm chứa một điều mới mẻ sâu xa. Trước khi giúp một người, tôi không nên tự hỏi người này có thân cận với tôi không. Chúng ta không chỉ giúp những người thân cận và loại trừ người khác. Chúng ta giúp một người chỉ vì người đó đang cần chúng ta. Giúp đỡ cụ thể là cách tạo ra người thân cận Càng giúp nhiều, ta càng có nhiều người bạn thân. Vị luật sĩ đã hỏi Đức Giêsu phải làm gì (c. 25). Kể xong dụ ngôn, Đức Giêsu trả lời: Hãy đi và hãy làm như vậy (c. 37).
Đất nước chúng ta đã giàu lên đáng kể, nhưng vẫn không thiếu người nghèo, nghèo sức khỏe, nghèo tri thức, nghèo vật chất tối thiểu, nghèo nhân phẩm… Chúng ta cũng bị cám dỗ “tránh sang bên kia đường”, thấy mà làm như không thấy những Ladarô nằm trước cửa. Yêu những người nghèo như chính mình, yêu cả những ai đã làm khổ mình. Đó là cách chúng ta rao giảng Tin Mừng cho quê hương Việt Nam hôm nay.
Trong Tin Mừng Mátthêu và Máccô (Mt 22, 36; Mc 12, 28) vị luật sĩ đặt câu hỏi về điều răn nào là điều răn lớn nhất. Còn theo Tin Mừng Luca, vị này lại hỏi Đức Giêsu về việc phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp (c. 25). Đức Giêsu nghĩ rằng câu trả lời đã có trong sách Luật, nên Ngài hỏi lại ông. Ông này đã trích sách Đệ Nhị Luật 6,5 và sách Lêvi 19,18 để trả lời. Động từ yêu mến diễn tả thái độ đối với Thiên Chúa và người thân cận: “Hãy yêu mến Thiên Chúa với tất cả trái tim con, với tất cả linh hồn con, với tất cả sức lực con và với tất cả trí khôn con, và người thân cận như chính mình” (c. 27). Đức Giêsu khen ông trả lời đúng và khích lệ ông (c. 28). Như thế giữa Ngài và vị thầy Do thái giáo đã có sự nhất trí nào đó. Tình yêu không phải là một đòi hỏi mới của Kitô giáo, nhưng tình yêu đã là điều cốt yếu của Do thái giáo từ xưa. Vấn đề là phải yêu Thiên Chúa với tất cả trái tim, linh hồn, sức lực và trí khôn. Từ tất cả được lặp lại bốn lần để nói lên một đòi hỏi tận căn, trọn vẹn.
Nhưng Đức Giêsu còn phải trả lời câu hỏi: “Ai là người thân cận của tôi ?” Ngài đã trả lời bằng một dụ ngôn nổi tiếng, qua đó ngài mở rộng quan niệm truyền thống về người thân cận. Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô. Anh phải vượt qua đoạn đường dài gần 25 cây số. Đoạn đường này thời bấy giờ có nhiều trộm cướp. Anh đã bị bọn cướp trấn lột, đánh nhừ tử và đặt nằm đó nửa sống nửa chết. Nhìn vào tình cảnh bi đát của anh, có ai muốn thương giúp anh không? Có ba người đi qua chỗ anh nằm, một là thầy tư tế, hai là thầy Lêvi. Cả hai đều phản ứng như nhau: thấy và tránh qua bên kia mà đi (cc. 31-32). Chúng ta không rõ tại sao họ làm thế. Có thể vị tư tế sợ mình bị ô nhơ qua việc đụng chạm đến xác chết, vì sách Lêvi (21, 1-3) cấm không được làm thế, trừ phi là xác bà con gần.
Một người Samari là nhân vật thứ ba đi ngang qua nạn nhân. Hầu chắc nạn nhân này là một người Do Thái, vì không có chi tiết nào cho thấy anh ta là dân ngoại cả. Giữa dân Do Thái và dân Samari vốn có mối hiềm thù từ lâu. Người Samari này cũng thấy nạn nhân như hai người trước, nhưng đó không phải là cái nhìn lạnh lùng, vô cảm. Anh thấy bằng trái tim mình, vì thế anh chạnh lòng thương (c. 33). điều mà hai người trước không có. Chính sự thúc đẩy của trái tim đã khiến anh làm một loạt hành động cụ thể: lấy dầu và rượu đổ lên vết thương, băng bó, đặt nạn nhân trên lưng lừa, đưa về quán trọ săn sóc, ở lại quán trọ nguyên ngày hôm ấy, trả tiền cho chủ quán và hứa sẽ trở lại trả thêm nếu cần (cc. 34-35). Lòng thương xót thật sự khiến anh chấp nhận mất công, mất của, mất giờ, và có thể mất mạng nữa, vì có thể tên cướp vẫn còn núp đâu đây.
Khi giúp cho kẻ lâm nạn, dù biết đó là một người Do Thái kẻ thù của mình, người Samari đã làm một phép lạ lớn. Đó là biến mình trở thành người thân cận với anh ấy, và biến anh ấy, kẻ thù của mình, trở thành người thân cận với mình. Đây là phép lạ của tình thương phá vỡ và vượt qua mọi biên giới của chủng tộc, tôn giáo và nhất là vượt qua những thù oán lâu đời. Để trả lời câu hỏi của vị luật sĩ: ai là người thân cận của tôi ? Đức Giêsu đặt câu hỏi ngược lại cho vị này: “Theo ông, trong ba người, ai đã trở nên người thân cận với kẻ bị nạn ?” (c. 36). Câu hỏi quá dễ, nhưng hàm chứa một điều mới mẻ sâu xa. Trước khi giúp một người, tôi không nên tự hỏi người này có thân cận với tôi không. Chúng ta không chỉ giúp những người thân cận và loại trừ người khác. Chúng ta giúp một người chỉ vì người đó đang cần chúng ta. Giúp đỡ cụ thể là cách tạo ra người thân cận Càng giúp nhiều, ta càng có nhiều người bạn thân. Vị luật sĩ đã hỏi Đức Giêsu phải làm gì (c. 25). Kể xong dụ ngôn, Đức Giêsu trả lời: Hãy đi và hãy làm như vậy (c. 37).
Đất nước chúng ta đã giàu lên đáng kể, nhưng vẫn không thiếu người nghèo, nghèo sức khỏe, nghèo tri thức, nghèo vật chất tối thiểu, nghèo nhân phẩm… Chúng ta cũng bị cám dỗ “tránh sang bên kia đường”, thấy mà làm như không thấy những Ladarô nằm trước cửa. Yêu những người nghèo như chính mình, yêu cả những ai đã làm khổ mình. Đó là cách chúng ta rao giảng Tin Mừng cho quê hương Việt Nam hôm nay.
Cầu
nguyện:
Lạy Chúa, lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau để làm thành một vòng tròn khép kín. Sau đó chúng con hiểu rằng cần phải buông tay nhau để nhận những người bạn mới, để vòng tròn được mở rộng đến vô cùng và trái tim được lớn lên mãi.
Lạy Chúa, chúng con biết rằng cần phải nối vòng tay lớn xuyên qua các đại dương và lục địa. vòng tay người nối với người, vòng tay con người nối với Tạo Hóa.
Chúng con thích Chúa đứng chung một vòng tròn với tất cả loài người chúng con, nắm lấy tay chúng con và đưa chúng con lên cao.
Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau và nhận nhau là anh em.
Lạy Chúa, lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau để làm thành một vòng tròn khép kín. Sau đó chúng con hiểu rằng cần phải buông tay nhau để nhận những người bạn mới, để vòng tròn được mở rộng đến vô cùng và trái tim được lớn lên mãi.
Lạy Chúa, chúng con biết rằng cần phải nối vòng tay lớn xuyên qua các đại dương và lục địa. vòng tay người nối với người, vòng tay con người nối với Tạo Hóa.
Chúng con thích Chúa đứng chung một vòng tròn với tất cả loài người chúng con, nắm lấy tay chúng con và đưa chúng con lên cao.
Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau và nhận nhau là anh em.
Cầu nguyện: Lạy Chúa ,xin giúp chúng con ý thức rằng: Sự sống
đời đờ,số phận vĩnh cửu,niềm vui hạnh phúc đích thực của chúng con tùy thuộc
vào cách cư xử của chúng con với người đồng loại trong cuộc sống này.
Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017
“Ông Gio-an, chính ta
đã chém đầu rồi ! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế ?”
Tin mừng. Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca. 9, 7-9
Khi tiểu vương Hê-rô-đê nghe biết tất cả những gì đã xảy ra, thì phân vân lắm. Thật vậy, có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an từ cõi chết trỗi dậy.” Kẻ khác nói : “Ông Ê-li-a xuất hiện đấy !” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ thời xưa sống lại.” Còn vua Hê-rô-đê thì nói : “Ông Gio-an, chính ta đã chém đầu rồi ! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế ?” Rồi vua tìm cách gặp Đức Giê-su.
Tin mừng. Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca. 9, 7-9
Khi tiểu vương Hê-rô-đê nghe biết tất cả những gì đã xảy ra, thì phân vân lắm. Thật vậy, có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an từ cõi chết trỗi dậy.” Kẻ khác nói : “Ông Ê-li-a xuất hiện đấy !” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ thời xưa sống lại.” Còn vua Hê-rô-đê thì nói : “Ông Gio-an, chính ta đã chém đầu rồi ! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế ?” Rồi vua tìm cách gặp Đức Giê-su.
Cầu nguyện: Lạy Chúa,ai cũng chỉ sống có một lần trong đời mà thôi,Xin
giúp chúng con biết sống tốt ở đời này;để mai sau chúng con được sống hạnh phúc
với Chúa trong Nước Trời.
Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017
Thứ tư. 27/9. Lc 9, 1-6 "Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân".
Thứ tư. 27/9. Lc 9, 1-6 "Người sai các ông đi rao giảng nước
Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân". Suy niệm: Thầy Giêsu sai nhóm Mười Hai
lên đường với những chỉ thị rõ rệt. Không thấy Thầy bảo phải chuẩn bị hành
trang. Ngược lại, Thầy cấm không được mang theo gì cả. "Đừng mang gậy, bao
bị, lương thực, tiền bạc, hai áo” . Ngay cả những người giảng rong theo phái Khắc
Kỷ, tuy rất khắc khổ, nhưng cũng được mang theo gậy và bị để ăn xin. Thầy Giêsu
muốn môn đệ của mình hoàn toàn cậy trông vào Thiên Chúa, và hoàn toàn cậy trông
vào lòng tốt của con người. Họ phải tập chấp nhận sống bấp bênh và thiếu thốn
trong bình an. Không mang đồ dự trữ, không gậy để bảo vệ khi đi đường, các môn
đệ buộc phải mang theo lòng tín thác vô bờ nơi Thiên Chúa. Thầy còn chỉ thị cho
cả nhóm biết về chuyện ăn ở của họ. Họ sẽ đến ở chung nhà với dân chúng, ăn uống
những gì họ cho. "Khi anh em vào bất cứ nhà nào, thì ở lại đó…”. Đừng đi từ
nhà nọ sang nhà kia để tìm chỗ tiện nghi hơn. Khi ăn ở nơi nhà dân, người tông
đồ có cơ hội gần gũi với họ, và chia sẻ cuộc sống thật của họ, để dễ loan báo
Tin Mừng hơn. Nhưng cũng phải bình an chấp nhận những từ khước. Có khi trong cả
một thành, không tìm được một gia đình để trú chân. Thái độ phủi bụi chân lại
cho thấy một sự dứt khoát đoạn tuyệt, không muốn dính dáng gì với những người ở
đó nữa. Nếu hôm nay Đức Giêsu sai chúng ta đi, Ngài sẽ bảo ta đừng đem gì? Đâu
là những nét đặc trưng của khuôn mặt người tông đồ thế kỷ 21? Đâu là những bệnh
tật và nô lệ của con người hôm nay?
Cầu nguyện: Lạy Chúa,Chúa
sai chúng con đi giảng đạo như các thánh tông đồ xưa.Xin Chúa ban ơn trợ giúp để
chúng con can đảm rao giảng Tin Mừng bằng lời nói cũng như bằng đời sống của
chúng con.
Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017
:" Những người phụ nữ đã lấy của cải mình có mà giúp đỡ Chúa Giêsu "
Thứ Sáu Tuần XXIV Thường Niên
Lời Chúa:
Lc 8,1-3
1 Sau đó, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai 2 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, 3 bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa,chúng con cảm thấy vinh dự thuộc về số ít được Chúa gọi và chọn để tin theo Chúa.Xin Chúa giúp chúng con luôn biết cộng tác vào chương trình loan báo Tin Mừng của Chúa qua cách sống trung thành với đức tin và mở lòng đón tiếp,giúp đỡ những người xung quanh,để chúng con trở thành những chứng nhân của Nước Trời.
Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017
Bà đừng khóc nữa !
Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên
Lời Chúa:
Lc 7,11-17
11 Sau đó, Đức Giê-su đi đến thành kia gọi là Na-in, có các môn đệ và một đám rất đông cùng đi với Người. 12 Khi Đức Giê-su đến gần cửa thành, thì đang lúc người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. 13 Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói : "Bà đừng khóc nữa !" 14 Rồi Người lại gần, sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giê-su nói : "Này người thanh niên, tôi bảo anh : hãy trỗi dậy !" 15 Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Đức Giê-su trao anh ta cho bà mẹ. 16 Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa rằng : "Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người". 17 Lời này về Đức Giê-su được loan truyền khắp cả miền Giu-đê và vùng lân cận.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giesu,xin uốn lòng các bậc làm Cha Mẹ cũng như những người là nhà giáo dục nên giống như Trái Tim Chúa,để khi giáo dục con cái cũng như những người mà nhà giáo dục có trách nhiệm ,họ luôn dùng lời lẽ yêu thương mà sửa dạy con em mình,để chúng con trở thành bàn tay chữa lành và chúc phúc của Chúa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






